Tùy Bút - Cảm Nhận
Vu lan nhớ Phật

 Nhớ Phật, hàng đệ tử chúng ta phải thực hiện lời Phật dạy một cách tinh cần.

Mỗi khi mùa Vu lan báo hiếu về chúng ta thường hướng vọng tâm tư tưởng nhớ đến mẹ cha, tổ tiên dòng tộc. Nhưng có lẽ người đong đầy trong ta nỗi nhớ nhiều nhất, đó là mẹ. Tình mẹ được ví như trời rộng bao la, như biển sâu diệu vợi, thế nên “Ngôn ngữ trần gian là túi rách/Đựng sao đầy hai tiếng mẹ ơi”.

Thi sĩ Vũ Hoàng Chương đã ví ngôn ngữ trên thế gian này như cái túi rách. Túi rách đầy vơi biết đến khi nào chứa đựng cho hết dầu chỉ có một từ mẹ thân thương. Chỉ một từ mẹ thôi mà ngôn ngữ trần gian không chuyên chở nổi. Vậy thì chúng ta còn ngôn từ nào để bày tỏ hay văn tự nào để diễn đạt hết nỗi lòng của một chúng sanh phàm phu thô thiển đối với Đức Phật chí tôn tối thượng.

Âm vang trầm hùng tha thiết, cô đọng trong từng lời kinh Vu lan khiến tôi nhớ Đức Phật với tất cả kính thành và xúc cảm rưng rưng.

Có ai dạy cho chúng ta đạo lý làm người hơn Đức Phật? Ngài chỉ cho chúng ta biết cách “Trên đền bốn ân nặng/Dưới cứu khổ ba đường”. Bốn ân đó là: 1.Ân cha mẹ, 2. Ân chúng sanh, 3. Ân quốc gia, 4.Ân Tam bảo (Kinh Tâm Địa Quán). Đức Phật tuyên dương "Hạnh hiếu đứng đầu trong muôn hạnh". Đức Phật không hề dạy chúng ta báo ân Ngài. Có chăng, vẫn là lời nhắc nhở ân cần, các con tôn kính Như Lai, nhớ tưởng Như Lai thì hãy:

Chớ làm các việc ác
 
Thực hiện các hạnh lành
 
Giữ tâm ý trong sạch
 
Chính lời đức Phật dạy.

Hoặc "Hãy giữ giới, làm phước, tu tuệ". Đơn giản chỉ có vậy. Nhưng sẽ không dễ chút nào nếu chúng ta hiểu và làm đúng theo diệu pháp của Như Lai. Thí dụ: "Khi bố thí tâm không còn bỏn sẻn tiếc nuối, cho mà không thấy người cho, của cho và người nhận. Bố thí với tâm như vậy thì phước đức không thể lường được". Nếu không, sự bố thí ấy sẽ không mang lại phước quả viên mãn.

Đối với ân cha mẹ, đức Phật dạy:

"Đã là con người
 
đã là Phật tử
 
thì phải hiếu dưỡng
 
cha mẹ hiện tại.
 
Hiếu dưỡng cha mẹ
 
điều đó khác gì
 
chân thành hiến cúng
 
đối với Như Lai.
 
Vì đó là cách
 
báo ân cha mẹ
 
mà chính Như Lai
 
khuyến khích mọi người"   
 
(Kinh Tâm Địa Quán)

Được làm thân người đã là khó, được gặp Phật pháp là điều khó hơn – Phật đã dạy vậy. Đức Phật đã cho chúng ta nhiều, nhiều vô lượng, dẫu cho cát của vô số sông Hằng  cũng không sánh nổi.

Ai đã chỉ cho chúng ta cách sống đạo đức, sống thế nào để không hại vật hại người? Sống thế nào để an lạc tự thân và cuối cùng là chỉ cho chúng ta con đường thoát khổ, con đường an lạc hạnh phúc, giải thoát giác ngộ, nếu không phải là đức Phật từ bi?

"Cha mẹ thương con chỉ một đời, Phật thương chúng sanh tâm không cùng tận. Hơn nữa, cha mẹ thấy con vong ân bội nghĩa thì sinh lòng giận hờn, tình thương giảm xuống. Phật và Bồ tát thương chúng sanh lòng không như vậy. Thấy chúng sanh bội nghịch lòng thương của Phật và Bồ tát càng tăng lên mãi". Các Ngài còn vào trong địa ngục để chịu vô lượng khổ thế cho chúng sanh. Thế nên biết rằng chư Phật và Bồ tát thương chúng sanh hơn cha mẹ thương con (Lương hoàng sám)

Và chỉ có tuệ nhãn của Đức Phật mới có thể thấy: "Tất cả nam giới là cha ta, tất cả nữ giới là mẹ ta, ta đời đời không khi nào không sanh ra từ cha mẹ, nên lục đạo chúng sanh đều là cha mẹ của ta". Nên tôn trọng chúng sanh trong pháp giới cũng là hiếu thuận vậy.

 Ân cha mẹ, chúng ta có thể đáp đền trong muôn một nhưng còn ân Tam bảo chúng ta biết phải làm sao? Nhớ Phật, hàng đệ tử chúng ta phải thực hiện lời Phật dạy một cách tinh cần. Thiết nghĩ, đó cũng là cách chúng ta thể hiện tấm lòng thanh tịnh dâng lên Tam bảo và hồi hướng cho tổ tiên, cha mẹ, cho chúng sanh vạn loại đều được thấm nhuần ân đức từ bi của Đấng Cha lành trong khắp cõi.

Phúc Châu

» Video
» Thống kê truy cập